老松

唐代 孫魴
鬱郁復蒼蒼,秋風韻更長。空心應有□,老葉不知霜。 子落生深澗,陰清背夕陽。如逢東岱雨,猶得覆秦王。
cāng cāng   qiū fēng yùn gèng zhǎng kōng xīn yīng yǒu     lǎo zhī shuāng
zi luò shēng shēn jiàn   yīn qīng bèi yáng féng dōng dài   yóu qín wáng