哭耿子庸 其二

明代 李贄
我是君之友,君是我之師。我年長於君,視君是先知。 君言吾少也,如夢亦如痴。去去學神仙,中道復棄之。 歸來山中坐,靜極心自怡。大事苟未明,兀坐空爾為。 行行還出門,逝者在於斯。反照未生前,我心不動移。 仰天一長嘯,茲事何太奇。從此一聲雷,平地任所施。 開口向人難,誰是心相知。
shì jūn zhī yǒu   jūn shì zhī shī nián cháng jūn shì   jūn shì xiān zhī    
jūn yán shǎo   mèng chī xué shén xiān zhōng   dào zhī    
guī lái shān zhōng zuò   jìng xīn shì gǒu wèi míng   zuò kōng ěr wèi    
xíng xíng hái chū mén   shì zhě zài fǎn zhào wèi shēng qián   xīn dòng    
yǎng tiān cháng xiào   shì tài cóng shēng léi píng   rèn suǒ shī    
kāi kǒu xiàng rén nán   shuí shì xīn xiāng zhī