哭富嘉謨

唐代 吳少微
吾友適不死,於戲社稷臣。直祿非造利,長懷大庇人。 乃通承明籍,遘此敦牂春。藥厲其可畏,皇穹故匪仁。 疇昔與夫子,孰雲異天倫。同病一相失,茫茫不重陳。 子之文章在,其殆尼父新。鼓興斡河嶽,貞詞毒鬼神。 可悲不可朽,車輤沒荒榛。聖主賢為寶,吁茲大國貧。
yǒu shì   shè chén zhí 祿 fēi zào   cháng huái rén
nǎi tōng chéng míng   gòu dūn zāng chūn yào wèi   huáng qióng fěi rén
chóu   shú yún tiān lún tóng bìng xiāng shī   máng máng zhòng chén
zi zhī wén zhāng zài   dài xīn xīng yuè   zhēn guǐ shén
bēi xiǔ   chē qiàn méi huāng zhēn shèng zhǔ xián wèi bǎo   guó pín