菊花新

宋代 葛長庚
忽水遠天長,笑把玉龍嘶。一聲聲,吹斷寒雲滄波里。幽愁暗恨,弄皓月,怨白日。問太虛不尚,則成休矣。 雲心鶴性,死也要衝霄,乘風去。分自有、終合仙飛。感古懷今聊把筆。落葉寒蟬悲。使人增怨抑。
shuǐ yuǎn tiān cháng   xiào lóng shēng shēng   chuī duàn hán yún cāng yōu chóu àn hèn   nòng hào yuè   yuàn bái wèn tài shàng   chéng xiū
yún xīn xìng   yào chōng xiāo   chéng fēng fēn yǒu zhōng xiān fēi gǎn huái jīn liáo luò hán chán bēi shǐ 使 rén zēng yuàn