卷末偶題三首

唐代 鄭谷
一卷疏蕪一百篇,名成未敢暫忘筌。 何如海日生殘夜,一句能令萬古傳。 七歲侍行湖外去,岳陽樓上敢題詩。 如今寒晚無功業,何以勝任國士知。 一第由來是出身,垂名俱為國風陳。 此生若不知騷雅,孤宦如何作近臣。
juàn shū bǎi piān   míng chéng wèi gǎn zàn wàng quán
hǎi shēng cán   néng lìng wàn chuán
suì shì xíng wài   yuè yáng lóu shàng gǎn shī
jīn hán wǎn gōng   shèng rèn guó shì zhī
yóu lái shì chū shēn   chuí míng wèi guó fēng chén
shēng ruò zhī sāo   huàn zuò jìn chén