寄餘溫卿

宋代 王安石
雲散風流不自禁,天涯無路盍朋簪。 空馳上國青泥信,誰和南山白石音。 平日離愁寬帶眼,訖春歸思滿琴心。 終回一命翩翩駕,獨過稽山鍛樹陰。
yún sàn fēng liú jīn   tiān péng zān  
kōng chí shàng guó qīng xìn   shuí nán shān bái shí yīn  
píng chóu kuān dài yǎn   chūn guī mǎn 滿 qín xīn  
zhōng huí mìng piān piān jià   guò shān duàn shù yīn