寄育王大覺禪師

宋代 王安石
單已安那示入禪,草堂難望故依然。 山今歲暮終岑寂,人更天寒最靜便。 隱跡亦知甘自足,憑心豈吝慰相憐。 所聞不到荊門耳,人老禾新又一年。
dān ān shì chán   cǎo táng nán wàng rán
shān jīn suì zhōng cén   rén gèng tiān hán zuì jìng biàn 便
yǐn zhī gān   píng xīn lìn wèi xiāng lián
suǒ wén dào jīng mén ěr   rén lǎo xīn yòu nián