寄王逢原

宋代 王安石
北風吹雲埋九垓,草木零落空池台。 六龍避逃不敢出,地上獨有寒崔嵬。 披衣起行愁不愜,歸坐把卷闔且開。 永懷古人今已矣,感此近世何為哉。 申韓百家爇火起,孔子大道寒於灰。 儒衣紛紛欲滿地,無復氣焰空煤炱。 力排異端誰助我,憶見夫子真奇材,楩柟豫章概白日,秖要匠石聊穿裁。 我方官拘不得往,子有閒暇宜能來。 晤言相與入聖處,一取萬古光芒回。
běi fēng chuī yún mái jiǔ gāi   cǎo líng luò kōng chí tái
liù lóng táo gǎn chū   shàng yǒu hán cuī wéi
xíng chóu qiè   guī zuò juàn qiě kāi
yǒng huái rén jīn   gǎn jìn shì wéi zāi
shēn hán bǎi jiā ruò huǒ   kǒng dào hán huī
fēn fēn mǎn 滿   yàn kōng méi tái
pái duān shuí zhù   jiàn zhēn cái   pián nán zhāng gài bái   zhī yào jiàng shí liáo chuān 穿 cái
fāng guān wǎng   zi yǒu xián xiá néng lái
yán xiāng shèng chù   wàn guāng máng huí