九日登洪崖

元代 劉因
卑居不見秋,登高自誰始?清狂未免俗,謹厚亦復爾。 山光故相迎,百步翠可倚。屈指數勝游,茲山居食指。 高絕讓龍門,平敞亦專美。群山渺波鱗,天開見洪水。 列岳真情塵,遐瞰小千里。卻恐行路人,視予旋磨蟻。 解衣林表坐,爛摘蒲萄紫。甘漿來逡巡,毛骨脫泥滓。 勝境得真賞,泉石迥如洗。況有幽棲人,嗒然空隱几。 相對已忘言,一笑雲林喜。回首暮煙深,高歌望吾子。
bēi jiàn qiū   dēng gāo shuí shǐ   qīng kuáng wèi miǎn   jǐn hòu ěr
shān guāng xiāng yíng   bǎi cuì zhǐ shù shèng yóu   shān shí zhǐ
gāo jué ràng lóng mén   píng chǎng zhuān měi qún shān miǎo lín   tiān kāi jiàn hóng shuǐ
liè yuè zhēn qíng chén   xiá kàn xiǎo qiān què kǒng xíng rén   shì xuán
jiě lín biǎo zuò   làn zhāi táo gān jiāng 漿 lái qūn xún   máo tuō
shèng jìng zhēn shǎng   quán shí jiǒng kuàng yǒu yōu rén   rán kōng yìn
xiāng duì wàng yán   xiào yún lín huí shǒu yān shēn   gāo wàng