金溪董需彥先凌岑庵

宋代 呂本中
我為江南遊,衰病轉不堪。往來信撫間,未上凌岑庵。 凌岑賢主人,清峻如山岩。避事若荼苦,守貧如薺甘。 平生好交遊,十不存二三。令弟又繼往,世不聞清談。 高風故絕俗,想像令人慚。浮生有欣戚,此味久已諳。 請君但高枕,客來睡方酣。茫茫岐路間,與渠為指南。 乘風本餘事,不向鼻端參。
wèi jiāng nán yóu   shuāi bìng zhuǎn kān wǎng lái xìn jiān wèi   shàng líng cén ān    
líng cén xián zhǔ rén   qīng jùn shān yán shì ruò shǒu   pín gān    
píng shēng hǎo jiāo yóu   shí cún èr sān lìng yòu wǎng shì   wén qīng tán    
gāo fēng jué   xiǎng xiàng lìng rén cán shēng yǒu xīn   wèi jiǔ ān    
qǐng jūn dàn gāo zhěn   lái shuì fāng hān máng máng jiān   wèi zhǐ nán    
chéng fēng běn shì   xiàng duān cān