金山寺

宋代 王安石
重經高處寺,一與白雲親。 樹木有春意,江山如故人。 幽軒含氣象,偏影落風塵。 日暮臨歸去,徘徊欲損神。
zhòng jīng gāo chù   bái yún qīn
shù yǒu chūn   jiāng shān rén
yōu xuān hán xiàng   piān yǐng luò fēng chén
lín guī   pái huái sǔn shén