今日非昨日

宋代 王安石
今日非昨日,昨日已可思。 明日異今日,如何能勿悲。 當門五六樹,上有蟬鳴枝。 朝聽尚壯急,暮聞已衰遲。 仰看青青葉,亦復少華滋。 萬物同一氣,固知當爾為。 我友南山居,笑談解人頤。 分我秋柏實,問言歸何時。 衣冠污窮塵,苟得猶苦飢。 低徊歲已晚,恐負平生期。
jīn fēi zuó   zuó  
míng jīn   néng bēi  
dāng mén liù shù   shàng yǒu chán míng zhī  
cháo tīng shàng zhuàng   wén shuāi chí  
yǎng kàn qīng qīng   shǎo huá  
wàn tóng   zhī dāng ěr wèi  
yǒu nán shān   xiào tán jiě rén  
fēn qiū bǎi shí   wèn yán guī shí  
guān qióng chén   gǒu de yóu  
huí suì wǎn   kǒng píng shēng