靜坐吟 其三

明代 高攀龍
一自男兒墮地來,戴高履厚號三才。未曾一膜顏先隔,何事千山首不回。 一靜自能開百障,老翁依舊返嬰孩。從今去卻蒲糰子,鯤海鵬天亦快哉。
nán ér duò lái   dài gāo hòu hào sān cái wèi céng yán xiān   shì qiān shān shǒu huí    
jìng néng kāi bǎi zhàng   lǎo wēng jiù fǎn yīng hái cóng jīn què tuán zi kūn   hǎi péng tiān kuài zāi