靜老容安庵二首 其一

宋代 孫覿
離離風中花,深落任所之。泛泛水中萍,流轉復在茲。 靜公湖海士,世網那得縻。獨有鐵石心,不與燥濕移。 巢肩統靈鵲,支床餘老龜。區區了官事,應解笑兒痴。
fēng zhōng huā   shēn luò rèn suǒ zhī fàn fàn shuǐ zhōng píng liú   zhuǎn zài    
jìng gōng hǎi shì   shì wǎng de yǒu tiě shí xīn   zào shī    
cháo jiān tǒng líng què   zhī chuáng lǎo guī le guān shì yīng   jiě xiào ér chī