金丹詩訣 其六十七

宋代 陳楠
尾閭白氣貫丹田,一顆真珠軟似綿。滿地冷光生玉筍,兩池秋水漾紅蓮。
wěi bái guàn dān tián   zhēn zhū ruǎn shì mián 綿 mǎn 滿 lěng guāng shēng sǔn liǎng   chí qiū shuǐ yàng hóng lián