雞籠福地在歷陽將至豐城望一山宛然感之賦詩

宋代 張孝祥
黃茅白葦徑才通,忽見晴嵐掃翠空。從吏只令俱蜑戶,仙山何許是雞籠。 逢人漸覺交遊少,問路仍行盜賊中。自是粗才合粗使,瘴鄉那得便途窮。
huáng máo bái wěi jìng cái tōng   jiàn qíng lán sǎo cuì kōng cóng zhǐ lìng dàn xiān   shān shì lóng    
féng rén jiàn jué jiāo yóu shǎo   wèn réng xíng dào zéi zhōng shì cái shǐ zhàng 使   xiāng de biàn 便 qióng