寄二弟時往臨川

宋代 王安石
蕭條冬風高,吹我冠上霜。 我行歲已寒,悲汝道路長。 持以犬馬心,千里不得將。 使汝身百憂,辛苦冒川梁。 青燈照詩書,仰屋涕數行。 不有親戚思,詎知遠遊傷。
xiāo tiáo dōng fēng gāo   chuī guān shàng shuāng
xíng suì hán   bēi dào cháng
chí quǎn xīn   qiān jiāng
shǐ 使 shēn bǎi yōu   xīn mào chuān liáng
qīng dēng zhào shī shū   yǎng shù xíng
yǒu qīn   zhī yuǎn yóu shāng