寄丁中允

宋代 王安石
人生九州閒,泛泛水中木。漂浮隨風波,邂逅得相觸。 始我與夫子,得官同一州。相逢皆偶然,情義乃綢繆。 我於人事疏,而子久矣修。磨礱以成我,德大不可酬。 乖離今六年,念子未嘗休。豈不道相逢,但得頃刻留。 歡喜不滿顏,長年抱離憂。古人有所思,千里駕車牛。 如何咫尺間,而不與予游。顧惜五斗米,無辜自拘囚。 念彼磊落者,心顏兩慚羞。剡山碧榛榛,剡水日夜流。 山行苦無巇,水淺亦可舟。使君子所善,來檄自可求。 何時子來意,待子南山頭。
rén shēng jiǔ zhōu xián   fàn fàn shuǐ zhōng piāo suí fēng xiè   hòu xiāng chù    
shǐ   guān tóng zhōu xiāng féng jiē ǒu rán qíng   nǎi chóu móu    
rén shì shū   ér zi jiǔ xiū lóng chéng   chóu    
guāi jīn liù nián   niàn zi wèi cháng xiū dào xiāng féng dàn   qǐng liú    
huān mǎn 滿 yán   cháng nián bào yōu rén yǒu suǒ qiān   jià chē niú    
zhǐ chǐ jiān   ér yóu dǒu   qiú    
niàn lěi luò zhě   xīn yán liǎng cán xiū shàn shān zhēn zhēn shàn   shuǐ liú    
shān xíng   shuǐ qiǎn zhōu shǐ jūn 使 suǒ shàn lái   qiú    
shí lái   dài zi nán shān tóu