江際

唐代 鄭谷
杳杳漁舟破暝煙,疏疏蘆葦舊江天。那堪流落逢搖落, 可得潸然是偶然。萬頃白波迷宿鷺,一林黃葉送殘蟬。 兵車未息年華促,早晚閒吟向滻川。
yǎo yǎo zhōu míng yān   shū shū wěi jiù jiāng tiān kān liú luò féng yáo luò  
shān rán shì ǒu rán wàn qǐng bái 宿   lín huáng sòng cán chán
bīng chē wèi nián huá   zǎo wǎn xián yín xiàng chǎn chuān