胡笳十八拍十八首010

宋代 王安石
寒聲一夜傳刁斗,雲雪埋山蒼兕吼。 詩成吟詠轉淒涼,不如獨坐空搔首。 漫漫胡天叫不聞,胡人高鼻動成群。 寒盡春生洛陽殿,回首何時復來見。
hán shēng chuán diāo dǒu   yún xuě mái shān cāng hǒu
shī chéng yín yǒng zhuǎn liáng   zuò kōng sāo shǒu
màn màn tiān jiào wén   rén gāo dòng chéng qún
hán jǐn chūn shēng luò yáng diàn 殿   huí shǒu shí lái jiàn