胡笳十八拍十八首

宋代 王安石
柳絮已將春去遠,攀條弄芳畏晼晚。 憂患眾兮歡樂鮮,一去可憐終不返。 日夕思歸不得歸,山川滿目淚沾衣。 罼圭苑裡西風起,嘆息人間萬事非。
liǔ jiāng chūn yuǎn   pān tiáo nòng fāng wèi wǎn wǎn
yōu huàn zhòng huān xiān   lián zhōng fǎn
guī guī   shān chuān mǎn 滿 lèi zhān
guī yuàn 西 fēng   tàn rén jiān wàn shì fēi