湖北提刑林寺丞

宋代 魏了翁
鏦金伐鼓催行舟,攔街祖帳雲如稠。祥刑使者入奏事,詔書趣發不可留。 居人爭門挽衣住,行人十步九回顧。公言為汝五年留,便是數旬終一去。 居人向前為公語,情知不是留公處。一春風雨寒淒淒,牛羊滿地鴻酸嘶。 乾坤爾闊無處著,惟有此地恬不知。桑麻雞犬桃溪曲,身住主家數椽屋。 臥聽前江風雨聲,自嗟身是如天福。公今歸去作大官,連雲廣廈千萬間。 我時豈不被公賜,天高卒卒難為攀。吾儕小人腹,不憚再公祝。 公今攬轡行原隰,澤地相臨看不足。明朝歸坐京師宅,深院重門壅休戚。 願公莫為一身惜,須念同胞頭戢戢。春風湔淚情轉惻,道旁過者聲唶唶。 我時困臥五溪東,十日八九陰濛濛。有來道前事,耳目為惺愡。 更將百壺扶醉膽,喜餘鼻息陵煙虹。欲輸一言不能措,以公所聞還贈公。
cōng jīn cuī xíng zhōu   lán jiē zhàng yún chóu xiáng xíng shǐ zhě 使 zòu shì zhào   shū liú    
rén zhēng mén wǎn zhù   xíng rén shí jiǔ huí gōng yán wèi nián liú biàn   shì 便 shù xún zhōng    
rén xiàng qián wèi gōng   qíng zhī shì liú gōng chù chūn fēng hán niú   yáng mǎn 滿 hóng suān    
qián kūn ěr kuò chǔ zhù   wéi yǒu tián zhī sāng quǎn táo shēn   zhù zhǔ jiā shù chuán    
tīng qián jiāng fēng shēng   jiē shēn shì tiān gōng jīn guī zuò guān lián   yún guǎng shà qiān wàn jiān    
shí bèi gōng   tiān gāo nán wéi pān chái xiǎo rén   dàn zài gōng zhù    
gōng jīn lǎn pèi xíng yuán   xiāng lín kàn míng cháo guī zuò jīng shī zhái shēn   yuàn chóng mén yōng xiū    
yuàn gōng wèi shēn   niàn tóng bāo tóu chūn fēng jiān lèi qíng zhuǎn dào   páng guò zhě shēng jiè jiè    
shí kùn dōng   shí jiǔ yīn méng méng yǒu lái dào qián shì ěr   wéi xīng còng    
gèng jiāng bǎi zuì dǎn   líng yān hóng shū yán néng cuò   gōng suǒ wén hái zèng gōng