紅梅

宋代 毛滂
何處曾臨阿母池,渾將絳雪點寒枝。 東牆羞頰逢誰笑,南國酡顏強自持。 幾過風霜仍好色,半呼桃杏聽群兒。 青春獨養和症狀味,不為黃蜂飽蜜脾。
chǔ céng lín ā chí   hún jiāng jiàng xuě diǎn hán zhī  
dōng qiáng xiū jiá féng shuí xiào   nán guó tuó yán qiáng chí  
guò fēng shuāng réng hào   bàn táo xìng tīng qún ér  
qīng chūn yǎng zhèng zhuàng wèi   wéi huáng fēng bǎo