和虞永康美功堂詩

宋代 魏了翁
我曾寄徑城南州,果杏纂纂香浮浮。 雲開千仞雪山白,月照萬古滄江流。 我時未得江山意,但愛高明甲西州。 十年重來是邪非,獨覺真意爛不疏。 虞侯著堂發幽悶,豈但清與耳目謀。 川流袞袞來不斷,雲物亹亹生無休。 既從靜壽識至樂,復於嘆逝希前修。 遊人翕翕滿江頭,隨所適處心悠悠。 童子長佩搴江蘺,女兒縫裙學石榴。 沒人揚波白魚躍,舟子競渡蒼龍摎。 田翁野婦看兒戲,詠歸山暝風作秋。 固亦有志感時節,欲起湘纍問靈修。 人人得處自深淺,江山於爾無顯幽。 堂上主賓亦復爾,各各會意風泠颼。 宇宙無窮本如此,我亦皓然希天游。
céng jìng chéng nán zhōu   guǒ xìng zuǎn zuǎn xiāng
yún kāi qiān rèn xuě shān bái   yuè zhào wàn cāng jiāng liú
shí wèi jiāng shān   dàn ài gāo míng jiǎ 西 zhōu
shí nián chóng lái shì xié fēi   jué zhēn làn shū
hóu zhe táng yōu mèn   dàn qīng ěr móu
chuān liú gǔn gǔn lái duàn   yún wěi wěi shēng xiū
cóng jìng shòu shí zhì   tàn shì qián xiū
yóu rén mǎn 滿 jiāng tóu   suí suǒ shì chǔ xīn yōu yōu
tóng cháng pèi qiān jiāng   ér fèng qún xué shí liú
méi rén yáng bái yuè   zhōu jìng cāng lóng jiū
tián wēng kàn ér   yǒng guī shān míng fēng zuò qiū
yǒu zhì gǎn shí jié   xiāng lèi wèn líng xiū
rén rén chù shēn qiǎn   jiāng shān ěr xiǎn yōu
táng shàng zhǔ bīn ěr   huì fēng líng sōu
zhòu qióng běn   hào rán tiān yóu