賀新郎(雪)

宋代 葛長庚
是雨還堪拾。道非花、又從簾外,受風吹入。撲落梅梢穿度竹,恐是鮫人訴泣。積至暮、螢光熠熠。色映萬山迷遠近,滿空浮、似片應如粒。忘煉得,我雙睫。 吟肩聳處飛來急。故撩人、黏衣噀袖,嫩香堪浥。細聽疑無伊復有,貪看一行一立。見僧舍、茶煙飄濕。天女不知維摩事,漫三千、世界繽紛集。是翦水,誰能及。
shì hái kān shí dào fēi huā yòu cóng lián wài   shòu fēng chuī luò méi shāo chuān 穿 zhú   kǒng shì jiāo rén zhì yíng guāng yìng wàn shān yuǎn jìn   mǎn 滿 kōng shì piàn yīng wàng liàn   shuāng jié
yín jiān sǒng chù fēi lái liáo rén nián xùn xiù   nèn xiāng kān tīng yǒu   tān kàn xíng jiàn sēng shè chá yān piāo shī tiān zhī wéi shì   màn sān qiān shì jiè bīn fēn shì jiǎn shuǐ   shuí néng