賀新郎

宋代 葛長庚
遙想陽明洞。夜深時、猿啼鶴唳,露寒煙重。家在神霄歸未得,十二玉樓無夢。夢裡聽、瑤琴三弄。醉臥長安人不識,晚秋天、此意西風共。黃金印,吾何用。 雲衢高策青鸞革空。把天書玉篆,留與世人崇奉。垂手入廛長是醉,醉則從教懵懂。那些子、凝然不動。一劍行空神鬼懼,金粟兒、日向丹田種。把得穩,任放縱。
yáo xiǎng yáng míng dòng shēn shí yuán   hán yān zhòng jiā zài shén xiāo guī wèi   shí èr lóu mèng mèng tīng yáo qín sān nòng zuì cháng ān rén shí   wǎn qiū tiān 西 fēng gòng huáng jīn yìn   yòng
yún gāo qīng luán kōng tiān shū zhuàn   liú shì rén chóng fèng chuí shǒu chán cháng shì zuì   zuì cóng jiào měng dǒng xiē níng rán dòng jiàn xíng kōng shén guǐ   jīn ér xiàng dān tián zhǒng wěn   rèn fàng zòng