賀新郎

宋代 葛長庚
一別蓬萊館。看桑田成海,又見松枯石爛。目斷虛皇無極處,安得殿頭宣喚。指歸路、鈞天早晚。此去罡風三萬里,但九霞、渺渺青雲遠。望不極,空淚眼。 瑤池昔會群仙宴。此秋來、荻花楓葉,令人悽惋。滿面朱塵那忍見,酒病花愁何限。知幾度、春鶯秋雁。從此飛神騰碧落,向清都、來往應無間。丹漸熟,骨將換。
bié péng lái guǎn kàn sāng tián chéng hǎi   yòu jiàn sōng shí làn duàn huáng chǔ   ān diàn 殿 tóu xuān huàn zhǐ guī jūn tiān zǎo wǎn gāng fēng sān wàn   dàn jiǔ xiá miǎo miǎo qīng yún yuǎn wàng   kōng lèi yǎn
yáo chí huì qún xiān yàn qiū lái huā fēng   lìng rén wǎn mǎn 滿 miàn zhū chén rěn jiàn   jiǔ bìng huā chóu xiàn zhī chūn yīng qiū yàn cóng fēi shén téng luò   xiàng qīng dōu lái wǎng yīng jiàn dān jiàn shú   jiāng huàn