和文淑湓浦見寄

宋代 王安石
多難漂零歲月賒,空餘文墨舊生涯。 相看楚越常千里,不及朱陳似一家。 發為感傷無翠葆,眼從瞻望有玄花。 唯詩與我寬愁病,報爾何妨賦棣華。
duō nàn piāo líng suì yuè shē   kòng wén jiù shēng
xiāng kàn chǔ yuè cháng qiān   zhū chén shì jiā
wèi gǎn shāng cuì bǎo   yǎn cóng zhān wàng yǒu xuán huā
wéi shī kuān chóu bìng   bào ěr fáng huá