和微之林亭

宋代 王安石
為有檀欒占雒陽,憶歸杖策此徜徉。 觀魚得意還知樂,入鳥忘機肯亂行。 未敢許君輕去國,不應如我漫為郎。 中園日涉非無趣,保此千鍾慰北堂。
wèi yǒu tán luán zhàn luò yáng   guī zhàng cháng yáng  
guān hái zhī   niǎo wàng kěn luàn xíng  
wèi gǎn jūn qīng guó   yīng màn wèi láng  
zhōng yuán shè fēi   bǎo qiān zhōng wèi běi táng