和王微之登高齋三首

宋代 王安石
六朝人物隨煙埃,金輿玉幾安在哉。 鍾山石城已寂寞,只見江水雲端來。 百年故老有存者,尚憶世宗初伐淮。 魏王兵馬接踵出,旗纛千里相搪挨。 當時謀臣非不眾,上國拔取多陪台。 龍騰九天跨四海,一水欲阻為可咍。 降王北歸樓殿坼,棄屋尚鎖殘金堆。 神靈變化自真主,將帥何力求公台。 山川清明草木靜,天地不復屯雲雷。 使君登高訪古昔,傷此陳跡聊持杯。 因留嘉客坐披寫,郚淥笑語傾如簁。 酒酣重惜功業晚,老矣萬卷徒兼該。 攢峰列壑動歸興,憂端落筆何崔嵬。 餘年無歡易感激,亦愧莊叟能安排。 青燈明滅照不寐,但把君詩闔且開。
liù cháo rén suí yān āi   jīn 輿 ān zài zāi
zhōng shān shí chéng   zhī jiàn jiāng shuǐ yún duān lái
bǎi nián lǎo yǒu cún zhě   shàng shì zōng chū huái
wèi wáng bīng jiē zhǒng chū   dào qiān xiāng táng āi
dāng shí móu chén fēi zhòng   shàng guó duō péi tái
lóng téng jiǔ tiān kuà hǎi   shuǐ wèi hāi
jiàng wáng běi guī lóu diàn 殿 chè   shàng suǒ cán jīn duī
shén líng biàn huà zhēn zhǔ   jiàng shuài qiú gōng tái
shān chuān qīng míng cǎo jìng   tiān tún yún léi
shǐ 使 jūn dēng gāo fǎng   shāng chén liáo chí bēi
yīn liú jiā zuò xiě   xiào qīng shāi
jiǔ hān zhòng gōng wǎn   lǎo wàn juàn jiān gāi
zǎn fēng liè dòng guī xīng   yōu duān luò cuī wéi
nián huān gǎn   kuì zhuāng sǒu néng ān pái
qīng dēng míng miè zhào mèi   dàn jūn shī qiě kāi