和摶霄韻代水陸疏文因其韻為詩十首 其九
浪跡西遊歲月深,臨風誰識湛然心。斯文將喪儒風歇,真智難明佛日沈。
佳茗暫嘗轟雪浪,正聲聊作鼓雷音。年來逸興十分切,準備求真入道林。
làng
浪
jì
跡
xī
西
yóu
游
suì
歲
yuè
月
shēn
深
,
lín
臨
fēng
風
shuí
誰
shí
識
zhàn
湛
rán
然
xīn
心
sī
。
wén
斯
jiāng
文
sàng
將
rú
喪
fēng
儒
xiē
風
zhēn
歇
,
zhì
真
nán
智
míng
難
fó
明
rì
佛
shěn
日
沈
。
jiā
佳
míng
茗
zàn
暫
cháng
嘗
hōng
轟
xuě
雪
làng
浪
,
zhèng
正
shēng
聲
liáo
聊
zuò
作
gǔ
鼓
léi
雷
yīn
音
nián
。
lái
年
yì
來
xìng
逸
shí
興
fēn
十
qiè
分
zhǔn
切
,
bèi
准
qiú
備
zhēn
求
rù
真
dào
入
lín
道
林
。