和摶霄韻代水陸疏文因其韻為詩十首 其八

元代 耶律楚材
賢帥文章蘊藉深,雲川傾蓋便同心。掀髯談道檠燈灺,抵足論文塞月沈。 有眼句中君得意,無弦琴上我知音。乘舟誤捉波中月,莫學當年李翰林。
xián shuài wén zhāng yùn jiè shēn   yún chuān qīng gài biàn 便 tóng xīn xiān rán tán dào qíng dēng xiè   lùn wén sāi yuè shěn    
yǒu yǎn zhōng jūn   xián qín shàng zhī yīn chéng zhōu zhuō zhōng yuè   xué dāng nián hàn lín