和李世榮韻

元代 耶律楚材
多謝梅軒不惜春,聲詩來寄格清新。詞源莫測波千頃,筆力能扛鼎萬鈞。 憂國心情常悄悄,閒居容止自申申。誰知板蕩中原後,瀟灑河東有若人。
duō xiè méi xuān chūn   shēng shī lái qīng xīn yuán qiān qǐng   néng gāng dǐng wàn jūn    
yōu guó xīn qíng cháng qiāo qiāo   xián róng zhǐ shēn shēn shéi zhī bǎn dàng zhōng yuán hòu xiāo   dōng yǒu ruò rén