荷花

宋代 王安石
亭亭風露擁川坻,天放嬌嬈豈自知。 一舸超然他日事,故應將爾當西施。
tíng tíng fēng yōng chuān   tiān fàng jiāo ráo zhī
chāo rán shì   yīng jiāng ěr dāng 西 shī