和韓仲文西齋閒夜有懷道損舅及予

宋代 梅堯臣
冬日每苦短,方愛夜漏永。積雲寒擁齋,徘徊延月影。 獨能懷親友,出門見參井。是時發清詠,筆若天驥騁。
dōng měi duǎn   fāng ài lòu yǒng yún hán yōng zhāi pái   huái yán yuè yǐng    
néng huái qīn yǒu   chū mén jiàn cān jǐng shì shí qīng yǒng   ruò tiān chěng