和丁使君惠贈

宋代 姜特立
杜老才高筆有神,卻夸庾信句清新。 方慚愧女依西子,更覺常星望北辰。 眼底向來無作者,世間此去有詩人。 交情何似吟情好,托契猶堪慰老身。
lǎo cái gāo yǒu shén   què kuā xìn qīng xīn  
fāng cán kuì 西   gèng jué cháng xīng wàng běi chén  
yǎn xiàng lái zuò zhě   shì jiān yǒu shī rén  
jiāo qing yín qíng hǎo   tuō yóu kān wèi lǎo shēn