和沖霄韻五首 其二

元代 耶律楚材
古今興廢不堪聽,寵辱都如夢一驚。韜略欣然推後進,琴書足以了餘生。 既知物物頭頭是,誰問朝朝暮暮情。散盡迷云何所有,一輪秋月普天明。
jīn xīng fèi kān tīng   chǒng dōu mèng jīng tāo lüè xīn rán tuī hòu jìn qín   shū le shēng    
zhī tóu tóu shì   shuí wèn zhāo zhāo qíng sàn jìn yún suǒ yǒu   lún qiū yuè tiān míng