寒節日寄鄉友

唐代 齊己
歲歲逢寒食,寥寥古寺家。 踏青思故里,垂白看楊花。 原野稀疏雨,江天冷澹霞。 滄浪與湘水,歸恨共無涯。
suì suì féng hán shí   liáo liáo jiā
qīng   chuí bái kàn yáng huā
yuán shū   jiāng tiān lěng dàn xiá
cāng làng xiāng shuǐ   guī hèn gòng

譯文

每年都有寒食節,少度數幾次在古寺家鄉。

在外踏青思念家鄉,內垂著白頭看楊花。

原野上下著小雨,江上的天空冷冷的水波澹澹地,有著霞光。

滄浪和湘江水啊,同我的遺憾一容樣沒有盡頭。