漢宮春(次韻李漢老詠梅)

宋代 葛長庚
瀟灑江梅,似玉妝珠綴,密蕊疏枝。霜風應是,不許蝶近蜂欺。嫣然自笑,與山礬、共水仙期。還亦有,青松翠竹,同今凜冽年時。 何事向人如恨,帶蒼苔,半倚臨水荒籬。孤山嫩寒放曉,尚憶前詩。黃昏顧影,說橫斜、清淺今誰。他自是,移春手段,微雲淡月應知。
xiāo jiāng méi   shì zhuāng zhū zhuì   ruǐ shū zhī shuāng fēng yìng shì   dié jìn fēng yān rán xiào   shān fán gòng shuǐ xiān hái yǒu   qīng sōng cuì zhú   tóng jīn lǐn liè nián shí
shì xiàng rén hèn   dài cāng tái   bàn lín shuǐ huāng shān nèn hán fàng xiǎo   shàng qián shī huáng hūn yǐng   shuō héng xié qīng qiǎn jīn shuí shì   chūn shǒu duàn   wēi yún dàn yuè yīng zhī