韓持國從富并州辟

宋代 王安石
韓侯冰玉人,不可塵土雜。 官雖眾俊後,名字久訇磕。 并州天下望,撫士威愛愜。 千金棄不惜,賓客常滿合。 遙聞餘風高,為子置一榻。 親交西門餞,百馬驕雜遝。 子材宜用世,談者為嗚唈。 矧今名主人,氣力足呵欱。 推賢為時輔,勢若朽易拉。 會當薦還朝,立子在閶闔。 惜哉秣騏驥,賦以升龠合。 咨予棲棲者,氣象已摧塌。 他年佐方州,說將尚不納。 況於聲勢尊,豈易取酬答。 有如持寸莛,未足撼鞺鞳。 顧於山水閒,意願多所合。 匡廬與韶石,少小已嘗蹋。 風游會稽春,雪宿天柱臘。 淮湖江海上,慣食蝦蟹蛤。 西南窮岷嶓,東北盡濟漯。 身雖未嘗歷,魂夢已稠沓。 荊溪最所愛,映燭多廟塔。 溪果點丹漆,溪花團繡罨。 扁舟信所過,行不廢樽榼。 一從舍之去,霜雪行滿頜。 思之不能寐,蹙若虻蚋噆。 方將築其濱,畢景謝噂嗒。 安能孤此意,顛倒就衰颯。 唯子余所向,嗜好比鶼鰈。 何時歸相過,游屐尚可蠟。
hán hóu bīng rén   chén
guān suī zhòng jùn hòu   míng zi jiǔ hōng
bīng zhōu tiān xià wàng   shì wēi ài qiè
qiān jīn   bīn cháng mǎn 滿
yáo wén fēng gāo   wèi zi zhì
qīn jiāo 西 mén jiàn   bǎi jiāo
zi cái yòng shì   tán zhě wèi
shěn jīn míng zhǔ rén  
tuī xián wéi shí   shì ruò xiǔ
huì dāng jiàn hái cháo   zài chāng
zāi   shēng yuè
zhě   xiàng cuī
nián zuǒ fāng zhōu   shuō jiāng shàng
kuàng shēng shì zūn   chóu
yǒu chí cùn tíng   wèi hàn tāng
shān shuǐ xián   yuàn duō suǒ
kuāng sháo shí   shào xiǎo cháng
fēng yóu kuài chūn   xuě 宿 tiān zhù
huái jiāng hǎi shàng   guàn shí xiā xiè
西 nán qióng mín   dōng běi jǐn luò
shēn suī wèi cháng   hún mèng chóu
jīng zuì suǒ ài   yìng zhú duō miào
guǒ diǎn dān   huā tuán xiù yǎn
piān zhōu xìn suǒ guò   xíng fèi zūn
cóng shě zhī   shuāng xuě xíng mǎn 滿
zhī néng mèi   ruò méng ruì zǎn
fāng jiāng zhù bīn   jǐng xiè zǔn
ān néng   diān dào jiù shuāi
wéi zi suǒ xiàng   shì hào jiān dié
shí guī xiāng guò   yóu shàng