海棠

唐代 鄭谷
春風用意勻顏色,銷得攜觴與賦詩。穠麗最宜新著雨, 嬌饒全在欲開時。莫愁粉黛臨窗懶,梁廣丹青點筆遲。 朝醉暮吟看不足,羨他蝴蝶宿深枝。
chūn fēng yòng yún yán   xiāo xié shāng shī nóng zuì xīn zhù  
jiāo ráo quán zài kāi shí chóu fěn dài lín chuāng lǎn   liáng guǎng dān qīng diǎn chí
cháo zuì yín kàn   xiàn dié 宿 shēn zhī