過劉貢甫

宋代 王安石
去年約子游山陂,今者仍為大梁客。 天旋日月不少留,稱意人間寧易得。 天明徑欲相就語,雲雪填城萬家白。 冬風吹鬣馬更驕,一出何由問行跡。 能言奇字世已少,終欲追攀豈辭劇。 枕中鴻寶舊所傳,飲我寧辭酒或索。 吾願與子同醉醒,顏狀雖殊心不隔。 如知今有可憐人,回首紛紛斗筲窄。
nián yuē zi yóu shān bēi   jīn zhě réng wèi liáng
tiān xuán yuè shǎo liú   chēng rén jiān níng
tiān míng jìng xiāng jiù   yún xuě tián chéng wàn jiā bái
dōng fēng chuī liè gèng jiāo   chū yóu wèn xíng
néng yán shì shǎo   zhōng zhuī pān
zhěn zhōng hóng bǎo jiù suǒ chuán   yǐn níng jiǔ huò suǒ
yuàn zi tóng zuì xǐng   yán zhuàng suī shū xīn
zhī jīn yǒu lián rén   huí shǒu fēn fēn dǒu shāo zhǎi