過靜林寺與徑山老禪曳杖溪濱俯淺澗寒冽可照

宋代 毛滂
寒溪數寸爾,下有萬里天。 煙雲自變怪,寸碧殊湛然。 蘋風亦可人,寧妨暫漪漣。 終觀鏡面平,與君受媸妍。 有苔綠蒙茸,孺子俯可搴。 前窺漸難量,忽此清冷淵。 魚暇亦無蹤,但見空月圓。 陶翁步屧處,獨俾支郎肩。 倚策心自知,鷗鷺紛聯翩。
hán shù cùn ěr   xià yǒu wàn tiān
yān yún biàn guài   cùn shū zhàn rán
píng fēng rén   níng fáng zàn lián
zhōng guān jìng miàn píng   jūn shòu chī yán
yǒu tái méng róng   qiān
qián kuī jiàn nán liàng   qīng lěng yuān
xiá zōng   dàn jiàn kōng yuè yuán
táo wēng xiè chù   zhī láng jiān
xīn zhī   ōu fēn lián piān