孤兒行

明代 劉基
蓬頭皸足誰家兒,滿面塵埃雙淚垂。 爺娘棄我不待老,骨肉無人但兄嫂。 兩身一氣不相知,陌路茫茫向誰道。 清晨採薪日入歸,殘羹冷飯難充飢。 欲言問兄兄不顧,嫂是他人更奚訴。 人生一世為弟兄,同根自合同枯榮。 爺娘在日曾眷戀,願兄回看死人面。 此詩亦有感於文宗兄弟之間而作。
péng tóu jūn shuí jiā ér   mǎn 滿 miàn chén āi shuāng lèi chuí
niáng dài lǎo   ròu rén dàn xiōng sǎo
liǎng shēn xiāng zhī   máng máng xiàng shuí dào
qīng chén cǎi xīn guī   cán gēng lěng fàn nán chōng
yán wèn xiōng xiōng   sǎo shì rén gèng
rén shēng shì wèi xiōng   tóng gēn tóng róng
niáng zài céng juàn liàn   yuàn xiōng huí kàn rén miàn
shī yǒu gǎn wén zōng xiōng zhī jiān ér zuò