古洞閒雲歌為莆田笑庭欣上人賦

兩漢 王褒
古洞深幾許,閒雲日來往。惟應空門居,相知愜幽賞。 笑庭上人不出山,身比浮雲閒更閒。松間石榻日應掃,花底岩扉時自關。 紛紛鬱郁古洞口,白衣倏忽成蒼狗。細觀色相了無蹤,真空境界那能有。 雲來碧峰夕,雲去滄江陰。上人笑傲自無心,知向白雲深處尋。
dòng shēn   xián yún lái wǎng wéi yīng kōng mén   xiāng zhī qiè yōu shǎng
xiào tíng shàng rén chū shān   shēn yún xián gèng xián sōng jiān shí yīng sǎo   huā yán fēi shí guān
fēn fēn dòng kǒu   bái shū chéng cāng gǒu guān xiàng liǎo zōng   zhēn kōng jìng jiè néng yǒu
yún lái fēng   yún cāng jiāng yīn shàng rén xiào ào xīn   zhī xiàng bái yún shēn chù xún