光宅寺

宋代 王安石
翛然光宅淮之陰,扶輿獨來止中林。 千秋鍾梵已變響,十畝桑竹空成陰。 昔人倨堂有妙理,高座翳繞天花深。 紅葵紫莧復滿眼,往事無跡難追尋。
xiāo rán guāng zhái huái zhī yīn   輿 lái zhǐ zhōng lín
qiān qiū zhōng fàn biàn xiǎng   shí sāng zhú kōng chéng yīn
rén táng yǒu miào   gāo zuò rào tiān huā shēn
hóng kuí xiàn mǎn 滿 yǎn   wǎng shì nán zhuī xún