葛蘊作巫山高愛其飄逸因亦作兩篇

宋代 王安石
巫山高,偃薄江水之滔滔。 水於天下實至險,山亦起伏為波濤。 其巔冥冥不可見,崖崖斗絕悲猿猱。 赤楓青櫟生滿谷,山鬼白日樵人遭。 窈窕陽台彼神女,朝朝暮暮能雲雨。 以云為衣月為褚,乘光服暗無留阻。 崑崙曾城道可取,方丈蓬萊多伴侶。 塊獨守此嗟何求,況乃低徊夢中語。
shān gāo   yǎn báo jiāng shuǐ zhī tāo tāo  
shuǐ tiān xià shí zhì xiǎn   shān wèi tāo  
diān míng míng jiàn   dòu jué bēi yuán náo  
chì fēng qīng shēng mǎn 滿   shān guǐ bái qiáo rén zāo  
yǎo tiǎo yáng tái shén   zhāo zhāo néng yún  
yún wéi yuè wèi chǔ   chéng guāng àn liú  
kūn lún zēng chéng dào   fāng zhang péng lái duō bàn  
kuài shǒu jiē qiú   kuàng nǎi huí mèng zhōng