更漏子(初秋雨後聞鶴唳)

宋代 毛滂
綠窗寒,清漏短。帳底沈香火暖。殘燭暗,小屏彎。雲峰遮夢還。 那些愁,推不去。分付一檐寒雨。檐外竹,試秋聲。空庭鶴喚人。
chuāng hán   qīng lòu duǎn zhàng shěn xiāng huǒ nuǎn cán zhú àn   xiǎo píng wān yún fēng zhē mèng hái
nèi xiē chóu   tuī fēn yán hán yán wài zhú   shì qiū shēng kōng tíng huàn rén