更漏子

唐代 牛嶠
星漸稀,漏頻轉,何處輪台聲怨。香閣掩,杏花紅, 月明楊柳風¤ 挑錦字,記情事,惟願兩心相似。收淚語,背燈眠, 玉釵橫枕邊。 春夜闌,更漏促,金燼暗挑殘燭。驚夢斷,錦屏深, 兩鄉明月心¤ 閨草碧,望歸客,還是不知消息。孤負我,悔憐君, 告天天不聞。 南浦情,紅粉淚,爭奈兩人深意。低翠黛,卷征衣, 馬嘶霜葉飛¤ 招手別,寸腸結,還是去年時節。書托雁,夢歸家, 覺來江月斜。
xīng jiàn   lòu pín zhuǎn   chǔ lún tái shēng yuàn xiāng yǎn   xìng huā hóng  
yuè míng yáng liǔ fēng   ¤
tiāo jǐn   qíng shì   wéi yuàn liǎng xīn xiāng shōu lèi   bèi dēng mián  
chāi héng zhěn biān
chūn lán   gēng lòu   jīn jìn àn tiāo cán zhú jīng mèng duàn   jǐn píng shēn  
liǎng xiāng míng yuè xīn   ¤
guī cǎo   wàng guī   hái shì zhī xiāo xi   huǐ lián jūn  
gào tiān tiān wén
nán qíng   hóng fěn lèi   zhēng nài liǎng rén shēn cuì dài   juǎn zhēng  
shuāng fēi   ¤
zhāo shǒu bié   cùn cháng jié   hái shì nián shí jié shū tuō yàn   mèng guī jiā  
jué lái jiāng yuè xié