感興

宋代 寇準
憶昔金門初射策,一日聲華喧九陌。 少年得意出風塵,自為青雲無所隔。 主人掄才登桂堂,神京進秩奔殊方。 墨綬銅章竟何用,巴雲瘴雨徒荒涼。 有時扼腕生憂端,儒書讀盡猶饑寒。 丈夫意氣到如此,搔首空歌行路難。
jīn mén chū shè   shēng huá xuān jiǔ  
shào nián chū fēng chén   wèi qīng yún suǒ  
zhǔ rén lún cái dēng guì táng   shén jīng jìn zhì bēn shū fāng  
shòu tóng zhāng jìng yòng   yún zhàng huāng liáng  
yǒu shí è wàn shēng yōu duān   shū jǐn yóu hán  
zhàng dào   sāo shǒu kōng xíng nán